Còn gặp nhau thì hãy cứ thương… ta chợt nhớ ngày ấy… hình ảnh một chiếc quan tài, một chiếc quan tài khép lại tất cả, tất cả những giận hờn, ghen ghét, thù hận… và khép lại luôn những yêu thương. Ta … nhớ… Uhm tất nhiên là ta nhớ. Chẳng cần ai phải dặn dò. Ta nhớ tất cả, thế sao… sao lại dặn ta nhớ? Những câu nói tưởng chừng là vu vơ… sao giờ đây … kết lại … thắt chặt lòng ta?
Lời nói … gió bay đấy. Chữ viết cũng có thể xoá nhoà. Email, tin nhắn… delete hết là xong. Nhưng… sao ký ức thì chẳng thể xoá nhòa. Chẳng phải quá khứ, chẳng phải tương lai, quan trọng là thực tại. Ta đã làm gì cho thực tại? Điều có thể làm được cho thực tại … đã làm, nhưng giờ nó lại thành ký ức.
Biết trước một điều gì đó là tốt hay là xấu? “Dẫu cho ngày mai có là ngày tận thế thì tôi cũng sẽ trồng cây táo của ngày hôm nay”. Phải có một lòng tin vững mạnh vào cuộc sống mới có thể nói lên được câu nói ấy. Nhưng câu nói ấy vẫn dễ nói hơn là… “Dẫu ngày mai tôi có chết đi, thì tôi cũng sẽ trồng cây táo của ngày hôm nay” Mấy ai sẽ nói được câu nói ấy?
Huyễn hoặc? Một ký ức đẹp, người muốn nhớ hay quên? Muốn chỉ là một cách nói… thực chất không nằm trong chữ muốn. Có những điều… nằm ngoài ý muốn. Thôi thì … thôi … hỏi chi một câu hỏi không lời đáp.
-

No comments:
Post a Comment