Wednesday, September 19, 2012

Bệnh truyền nhiễm

Nhật ký ngày 19 tháng 9 năm 2012 Hôm nay, Gi Gi đã khoẻ lại, thấy chị đã tự mình đi đến cty được, mình mừng lắm. Chỉ có mỗi một điều làm mình suy nghĩ. Chẳng là khi đưa xấp giấy tờ bảo hiểm cho mình cầm, không hiểu có phải do mình quá nhạy cảm hay không. Nhưng mình nghĩ rằng GG đã cố gắng không để mình đụng đến tay của GG. GG đang bị bệnh và căn bệnh này có khả năng lây nhiễm. Tuy là đến giai đoạn này thì chắc là không còn bị nhiễm nữa. Nhưng mình cứ có cảm giác GG muốn bảo vệ cho mình nên cố tình để mình không đụng vào GG. Cuộc sống này còn biết bao nhiêu căn bệnh lây nhiễm còn ghê sợ hơn là căn bệnh về thể lý này. Bệnh của GG trước sau gì cũng khỏi. Nhưng những căn bệnh khác thì sao? Những con người mang trong mình mầm bệnh, không những không kiêng cử để không ảnh hưởng đến người khác, họ lại còn cố tình gieo mầm bệnh này cho những người xung quanh… Mình đang nghĩ về những căn bệnh như vô cảm. Căn bệnh mà có thể lây nhiễm như bao bệnh truyền nhiễm khác. Một người qua đường vô tình không đoái hoài trước lời kêu xin của một đứa trẻ ăn xin… thế rồi hai người, ba người, bốn người… và rồi khi một anh thanh niên dừng lại định cho đứa bé một chút tiền lẻ thì người cô bạn đi bên cạnh lại nói rằng “ coi chừng tụi nó gạt đó anh”… anh ta lại thay đổi quyết định. Vậy đó, một lần lương tâm ta hơi bức rức khi vô tâm bước qua nỗi đau của người khác. Lần nữa ta sẽ dễ dàng bước qua nỗi đau của nhau. Và rồi lần nữa ta chẳng còn thấy nỗi đau của người khác nữa. Lòng tự dối lòng rằng… “ta không giúp thì cũng vẫn còn người khác giúp kẻ đó” nhưng ta đâu biết rằng chính ta đã lây nhiễm suy nghĩ ấy cho biết bao người. Để rồi bao người đã hờ hững bước qua nỗi đau của người khác? Ta trách sao nhóm mình dùng giờ dây thun quá. Cứ mỗi lần hẹn hò là mỗi lần phải chờ đợi. Trước cuộc hẹn đã nói rằng lần này phải đúng giờ nhé. Trong tâm nghĩ rằng mình đã tính giờ dư giả cho họ dây thun rồi. Thế rồi… kết quả cũng như những lần trước, không chờ người này thì cũng chờ người kia. Phải chăng tất cả đều đã bị nhiễm một căn bệnh. Cầu mong cho ta cũng như GG cũng nhận thức được mình đang mắc phải căn bệnh gì, và hơn nữa hãy học GG đừng để mình lây nhiễm căn bệnh ấy cho người khác. Cám ơn GG nhiều nhé.

No comments:

Daily Status

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhFhSDtA2-jY7TKGL5HP-oZk1iLg2RwxHHfYVVP95gyyDXvrNFMZDwoqxPEQpT8ZsP6MLBAj2UUOY4Ekg0aHOapQJd6P-OpBhsPzHWo6b6s8J3hYz3XiEipfL3TfDVfn3tJifslXzmPlzA/s1600/Why+I+Love+Big,+Baggy+Shirts+-+My+Armpits+can+Breathe,+Folded+Sleeves+are+Cute,+People+wont+notice+if+I+Forgot+to+close+my+zipper,+little+Miss+Paint+Brush,+Hides+Tummy+When+I+Ate+too+Much,+Etc.jpeg

My Blog List

Pages